SakeTami
Maura Agam
Maura Agam

patreon


HỐI HẬN MUỘN MÀNG - PHẦN 1

CÁC PHẦN KHÁC | DANH SÁCH CHUYỆN

Phần 1: Bão

Trong một gian nhà xa hoa nhưng rất đỗi tĩnh lặng, ánh nắng chiều len lỏi qua khung cửa sổ. Căn hộ lúc nào cũng trong tình trạng sạch sẽ không một hạt bụi, những vệt sáng vàng chiếu lên sàn nhà bóng loáng càng cho thấy sự tận tâm của người dọn dẹp. Và, người dọn dẹp ấy không phải là người giúp việc mà là người chồng của gia đình này, Lâm Thu Thanh.

Anh đứng trong bếp, tay cầm chiếc thìa gỗ khuấy nhẹ nồi canh đang sôi sùng sục trên bếp gas. Mùi thơm của gà hầm thuốc bắc lan tỏa khắp không gian, một món ăn mà anh biết Lê Thùy Tiên thích nhất vào những ngày mệt mỏi.

Lê Thùy Tiên là cô vợ xinh đẹp của anh, hiện là giám đốc một công ty giải trí hạng trung ở thành phố H. Nhờ vậy, họ mới được sống trong một ngôi nhà tương đối sang trọng ở nơi tấc đất tấc vàng như thành phố H này. Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của họ, nhưng Thu Thanh không chắc Thùy Tiên có nhớ hay không. Anh đã chuẩn bị từ sáng, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, mua bó hoa hồng đỏ thẫm đặt trên bàn ăn, và thậm chí còn tự tay làm một chiếc bánh kem với dòng chữ “Happy Anniversary” viết bằng kem trắng lóng lánh.

Thu Thanh năm nay bước sang tuổi 29, vẫn còn trong độ tuổi mà cơ thể nam giới có thể phát triển cho có chút bắp thịt, ấy thế nhưng thân hình anh vẫn mảnh khảnh, cao chưa đến 1m65, làn da trắng mịn. Dù có tập luyện cách mấy, ngoại hình anh vẫn chẳng khác gì so với cách đây hơn mười năm. Thu Thanh để tóc đen dài chấm vai, anh thường buộc gọn sau gáy; cơ bản là vì anh chẳng mấy khi ra ngoài nên không quá để tâm đến chuyện tóc tai. Khuôn mặt anh thanh tú, đôi mắt to tròn và hàng mi dài, gọi là nữ tính cũng không quá.

Thu Thanh thích sự tỉ mỉ của mình, thích chăm sóc mọi thứ xung quanh một cách chu đáo và vẹn toàn. Công việc dịch giả freelance cho phép anh làm việc tại nhà, và anh dùng thời gian đó để biến ngôi nhà lạnh lẽo thành một tổ ấm thực thụ. Nhưng đã ba năm rồi, anh vẫn có cảm giác nỗ lực của mình chưa được đền xứng đáng, bởi căn nhà vẫn mang dáng vẻ giá lạnh như xưa.

Ngẫm lại, Thu Thanh thở dài một hơi. Căn nguyên mọi chuyện cũng phải đi ngược về quá khứ. Từ những năm đại học, Thu Thanh đã luôn dành tình yêu cho cô gái cùng tuổi Thùy Tiên. Cô mạnh mẽ, tự tin, luôn toát ra phong thái uy nghiêm khiến mọi người xung quanh vô thức ngưỡng mộ. Nhưng… đây thực ra là mối tình đơn phương, bởi Thu Thanh vốn dĩ đã có người trong lòng.

Hầu như ai trong trường cũng biết chuyện này. Gần như suốt bốn năm đại học, Thùy Tiên và Huỳnh Đức luôn là một cặp. Họ thậm chí còn hẹn ước sẽ kết hôn ngay sau khi tốt nghiệp đại học. Nhưng rốt cuộc, Huỳnh Đức đã chọn đi nước ngoài du học, bỏ Thùy Tiên ở lại trong nỗi niềm tiếc nuối.

Suốt những năm sau đó, Thùy Tiên luôn cảm thấy cô đơn và cần một chỗ dựa ổn định. Lúc đó, cô vẫn chỉ đang khởi nghiệp, tài chính chưa vững. Thu Thanh đã quyết tâm theo đuổi cô, dành trọn số tiền tiết kiệm của mình để ủng hộ cô khởi nghiệp. Anh đã cố hết sức để chinh phục cô, từ những buổi hẹn hò lãng mạn đến việc cầu hôn dưới bầu trời đầy sao. Cuối cùng Thùy Tiên cũng đồng ý và họ cưới nhau mà không tổ chức đám cưới quá rầm rộ.

Khoảnh khắc ấy có thể xem như là giây phút hạnh phúc nhất trong đời Thu Thanh, nhưng anh nhanh chóng nhận ra mọi chuyện không tốt đẹp như mình tưởng. Ngay từ những tháng đầu, Thu Thanh đã nhận ra sự lạnh nhạt từ Thùy Tiên. Cô khó chịu và phủ nhận hầu như mọi điều anh làm, ngay cả khi đó là sự nỗ lực không ngừng của Thu Thanh. Nên nhớ, Thu Thanh là một sinh viên xuất sắc, khả năng của anh sẽ không dừng ở mức một freelancer nhỏ ở tuổi 29. Anh đã bỏ ra quá nhiều thời gian để cạnh bên chăm sóc cho vợ, chỉ để đổi lại những nụ hôn lấy lệ, những cái liếc mắt khinh bỉ, và cứ mỗi khi anh cố gần gũi, Thùy Tiên lại quay lưng với lý do “quá mệt vì công việc vất vả, không ở nhà sung sướng như Thu Thanh,” song vẻ mặt chán ghét của cô đã cho thấy “công việc” chỉ là cái cớ từ chối.

Tất nhiên, nếu Thu Thanh bảo là anh không thất vọng, đó sẽ là nói dối. Nhưng anh vẫn kiên nhẫn chấp nhận. Anh nghĩ có lẽ do áp lực cuộc sống, do cô chưa quen với vai trò một người vợ. Anh cố gắng bù đắp bằng cách làm mọi thứ thay phần cô, nấu ăn, giặt giũ, thậm chí massage chân cho cô sau những ngày dài ở văn phòng.

“Em yêu, hôm nay em muốn ăn gì? Anh làm salad gà xé nhé?” anh thường hỏi những câu như thế, Thùy Tiên chỉ gật đầu, miệng kêu “chậc” một tiếng và bảo anh thích làm gì thì làm. Những lúc như vậy, Thu Thanh lại tự nhủ, tình yêu cần thời gian để nảy nở. Anh chỉ là không muốn thừa nhận một điều mà anh thừa biết, có gì đó không ổn. Thùy Tiên chưa bao giờ nói yêu anh một cách chân thành, ngay cả trong lễ cưới, và những bức ảnh cưới treo trên tường dường như chỉ là minh chứng cho một sự sắp đặt hơn là tình cảm thực sự.

Hôm nay, lại một ngày nữa Thu Thanh hy vọng mọi thứ sẽ khác. Anh tắt bếp, múc canh ra tô, sắp xếp bàn ăn gọn gàng. Đồng hồ điểm chín giờ tối, Thùy Tiên về trễ hơn thường lệ. Cửa mở ra, tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà. Thùy Tiên bước vào, khuôn mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt lấp lánh một thứ ánh sáng lạ lẫm. Tất nhiên, anh là người duy nhất chào cô. Anh mỉm cười nói, “Em về rồi! Hôm nay là ngày đặc biệt đấy, anh chuẩn bị bữa tối rồi.”

Dường như Thùy Tiên không cáu kỉnh như trước nữa. Đã có gì đó thay đổi. Thu Thanh mừng thầm, trộm nghĩ lẽ nào hôm nay là ngày kỷ niệm ba năm đám cưới nên cô cảm thấy vui? Tuy vậy, vừa nhìn thấy khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của anh, Thùy Tiên lại sa sầm nét mặt. Cô đẩy anh ra, cởi giày và treo túi xách lên giá.

Cô cộc cằn hỏi, “Anh làm cái gì mà cười suốt vậy? Có biết là tôi mệt lắm hay không, cái thứ ăn bám vợ này?!” Nghe vậy, nụ cười biến mất trên gương mặt Thu Thanh. Anh cố che đi sự thất vọng, nói, “Em không nhớ hôm nay là ngày gì sao?”

“Tôi không quan tâm!” Thùy Tiên nói, rồi bước ngang người anh, để lại anh đứng đó chết lặng. Ngay cả khi đã ngồi vào bàn ăn cùng anh, cô cũng chỉ cầm điện thoại nhắn tin, chẳng trò chuyện với anh lấy một câu. Thỉnh thoảng, Thu Thanh lại giấu mặt sau chén cơm nhìn trộm cô. Anh luôn để tâm đến từng cử chỉ của cô nên ngay lập tức nhận ra sự thay đổi. Cô cười khi nhắn tin trên điện thoại, một điều mà những ngày gần đây anh rất thường bắt gặp.

Bữa tối kết thúc trong im lặng. Kỷ niệm ba năm ngày cưới hóa ra cũng tầm thường đến vậy mà thôi! Thậm chí, cô còn về trễ hơn mọi ngày. Thu Thanh thu dọn bàn ăn một mình. Trong lúc rửa chén, anh nhìn ra cửa sổ, thấy màn đêm đang bao trùm lên khu phố. Tim anh trĩu nặng. Liệu hôm nay có phải là ngày kỷ niệm cuối cùng? Anh lắc đầu, xua tan ý nghĩ tiêu cực. “Mình phải cố gắng hơn vào ngày kỷ niệm năm sau,” anh tự nhủ.

Những buổi sáng kế tiếp, Thu Thanh vẫn thức dậy sớm lo bữa sáng cho Thùy Tiên. Dẫu luôn miệng chê bai những món ăn anh nấu, nhưng cô lại rất ít khi ăn ở bên ngoài, trừ khi bắt buộc như hội họp công ty, bạn bè. Dẫu Thùy Tiên chẳng đoái hoài đến Thu Thanh, anh vẫn luôn tiễn cô ra cửa, nhìn chiếc xe hơi của cô khuất xa dần.

Anh quay vào nhà, ngồi trước bàn máy tính làm việc. Nhưng tâm trí anh không thể nào tập trung nổi. Dạo này, Thùy Tiên rất hay về trễ, và điện thoại cô cũng rung liên hồi với những tin nhắn từ “HĐ.” Thu Thanh không buồn kiểm tra, vì anh tin tưởng cô. Nhưng sự vui mừng của cô mỗi khi nhận tin nhắn lại tỷ lệ thuận với sự lạnh nhạt cô dành cho anh.

Buổi chiều khi đang ngồi làm việc, trong nhóm bạn bè chung, anh nhận một tin tức khiến anh lo lắng, Huỳnh Đức đã về nước được vài ngày. Hóa ra, ký tự “HĐ” hiển thị trên màn hình điện thoại cô là Huỳnh Đức. Tim anh như thắt lại.

Những đêm về trễ của Thùy Tiên cứ thế tăng lên, cả về chiều ngang lẫn chiều dọc. Tức, cô về trễ mỗi đêm và cũng về trễ hơn, phải hơn ba giờ sáng mới về đến nhà. Thùy Tiên cứ ngỡ ông chồng vô dụng của cô đã ngủ say nhưng thực ra anh luôn biết. Người cô lúc nào cũng tỏa ra mùi nước hoa nồng nặc, mùi mà cô từng bảo là rất ghét.

Những ngày sau, sự thay đổi của Thùy Tiên ngày càng rõ rệt hơn. Cô hay cười một mình ngay cả khi không cầm điện thoại, chỉ tưởng tượng vẩn vơ, nhưng khi bị anh nhìn thấy thì cô tránh đi chỗ khác. Và những cuộc gọi từ “HĐ” lại tăng lên. Thu Thanh nghi ngờ, nhưng anh vẫn chọn tin tưởng.

Một tối nọ, anh tặng Thùy Tiên chiếc váy trắng anh đích thân chọn mua cho cô, một chiếc váy đơn giản, vải mịn, phù hợp với vóc dáng cô. Anh nói, “Em mặc thử đi, chắc sẽ đẹp lắm.” Nào ngờ, Thùy Tiên tức giận vo chiếc váy lại và ném mạnh xuống đất, “Dẹp ngay thứ đồ bỏ đi này cho tôi!”

Thu Thanh thất vọng, nhưng miệng vẫn nở nụ cười gượng gạo, “Anh xin lỗi vì đã không để ý đến sở thích của em, nhưng anh vẫn giữ lại, phòng sau này em đổi ý.” Thùy Tiên cười lạnh, “Quên đi! Anh nên biết tôi ghét là ghét thứ anh tặng, không quan trọng đó là gì.”

Ôi… gì vậy nè? Dường như Thu Thanh cảm thấy hốc mắt mình hơi ướt. Anh lẳng lặng cầm chiếc váy về tủ quần áo và treo lên. Thùy Tiên không quan tâm.

Về phía Thùy Tiên, quả thật cô và Huỳnh Đức liên tục gặp nhau từ ngày hắn về nước. Ban đầu là những cà phê, sau đó hóa thành những bữa tối thân mật và cuối cùng là khách sạn. Thùy Tiên cảm thấy như được “tái sinh,” ngày ngày chìm đắm trong tình yêu. Nhưng đột nhiên, một suy nghĩ thoáng qua về Thu Thanh khiến cô áy náy. Cô lắc đầu ngay lập tức. “Ai mà thèm để ý đến tên vô dụng kia, mình chỉ đang sống với tình yêu của đời mình.” Có lẽ sự áy náy này xuất phát từ cảm giác tội lỗi vì cô đang vác trên vai hai chữ “ngoại tình.”

Thu Thanh ở nhà một mình, cảm nhận sự cô đơn sâu sắc. Anh không hề biết, cơn bão đã ập đến. Mỗi khi cơn bão đi qua, làng mạc, ruộng đồng đều bị nó phá hủy hết thảy. Như vậy thì, mối quan hệ giữa họ sẽ còn lại gì sau cơn bão?

PHẦN 2 >>

HỐI HẬN MUỘN MÀNG - PHẦN 1

More Creators